Chỉ những tay đua xuất sắc nhất hành tinh mới có thể góp mặt tại Formula One. Nhưng một khi đã bước lên đỉnh cao của môn thể thao tốc độ, tài năng thôi vẫn chưa đủ để họ giành chiến thắng.
Họ cần may mắn và một chiếc xe tuyệt vời. Cơ hội cũng rất quan trọng, điều đặc biệt dễ nhận thấy trong những năm gần đây.
Dù một tay đua có xuất sắc đến đâu, những gì họ có thể đạt được vẫn bị chi phối — ở các mức độ khác nhau — bởi đội đua mà họ khoác áo. Lewis Hamilton sẽ không thể trở thành nhà vô địch thế giới sáu lần nếu không có Mercedes.
Chính vì vậy, rất nhiều tay đua Formula One tài năng chưa từng thắng một chặng đua. Trong suốt lịch sử môn thể thao này, không thiếu những tay đua đẳng cấp chưa bao giờ được đứng trên bục cao nhất. Dưới đây là một số tay đua F1 xuất sắc nhất chưa từng giành chiến thắng…
Martin Brundle
Mọi người hâm mộ Formula One đều biết và yêu mến Martin Brundle — người dẫn chương trình, bình luận viên và nhân vật sải bước dọc đường xuất phát trong ngày đua.
Brundle đã trở thành một phần quan trọng trong các chương trình truyền hình về Formula One kể từ khi giải nghệ, nhưng người ta rất dễ quên rằng ông từng là một tay đua tài năng đến mức nào.
Brundle tạo dựng tên tuổi qua những màn so tài với Ayrton Senna tại Formula Three. Đó là một cuộc đua vô địch ngoạn mục mà Senna cuối cùng đã giành chiến thắng, nhưng việc đối đầu ngang ngửa với một trong những tay đua vĩ đại nhất mọi thời đại đã cho thấy năng lực của Brundle.
Khởi đầu khá vững chắc trong sự nghiệp F1 năm 1984 của ông phải tạm dừng sau một tai nạn kinh hoàng tại Dallas khiến cả hai mắt cá chân và bàn chân bị gãy, qua đó chấm dứt mùa giải của Brundle.
Chiến thắng tại Le Mans năm 1990 rõ ràng là một cột mốc lớn và nhiều khả năng đã góp phần giúp ông chuyển đến Benetton vào năm 1992 để sát cánh cùng Michael Schumacher.
Brundle luôn bám sát Schumacher và không hề e ngại khi phải đua tay đôi với đối thủ này.
Những màn trình diễn trước Schumacher và Senna — hai trong số những tay đua sở hữu nhiều chiến thắng Grand Prix nhất — cho thấy chính xác khả năng của Brundle. Tuy nhiên, cũng giống như việc Senna vượt qua ông tại F3, một sự cố hộp số ở Canada đã cướp khỏi tay Brundle chiến thắng tưởng chừng đã nằm trong tầm với.
Trong một sự nghiệp khiến người ta không khỏi tiếc nuối với câu hỏi “giá như”, Brundle đã tham dự 158 chặng Grand Prix, giành chín lần lên bục podium, 98 điểm và thi đấu cho tám đội đua khác nhau.
Nick Heidfeld
Đến với Formula One cùng bảng thành tích ấn tượng ở các cấp độ trẻ, Nick Heidfeld giành được vị trí tay đua thử nghiệm tại McLaren trước khi nhanh chóng được đôn lên thi đấu cho Sauber bên cạnh Kimi Raikkonen khi ấy còn rất trẻ.
Heidfeld thi đấu tốt hơn tay đua Phần Lan trong mùa giải tân binh 2001 của cả hai, nhưng Raikkonen mới là người giành được suất đua tại McLaren.
Heidfeld tiếp tục thể hiện tốt trong màu áo Sauber rồi Jordan trước khi gia nhập Williams vào năm 2005. Ông về nhì tại Monaco và Nurburgring trước khi trở lại Sauber.
Heidfeld từng có cơ hội thực sự để giành chiến thắng, nhưng cuối cùng lại phải chứng kiến đồng đội Robert Kubica đứng trên bục cao nhất khi đội đua giành cú đúp nhất-nhì tại Canada.
Sự nghiệp của Heidfeld bắt đầu sa sút khi bước sang thập niên mới. Ông bị Sauber loại vào năm 2009, sau đó có một lần trở lại ngắn ngủi rồi chuyển sang thi đấu cho Renault.
Chưa bao giờ là ứng viên sáng giá trên thị trường cá cược F1, Heidfeld vẫn từng có những cơ hội giành chiến thắng. Sự nghiệp của ông có thể đã rất khác nếu ông được chọn vào chiếc ghế tại McLaren thay vì Raikkonen.
Nico Hulkenberg
Là người giữ kỷ lục về số lần xuất phát nhiều nhất mà chưa từng lên bục podium, có thể cho rằng việc đưa Nico Hulkenberg vào danh sách này vẫn hơi sớm.
Mặc dù bị Renault cho ra đi và thay thế bằng Esteban Ocon ở mùa giải 2020, Hulkenberg vẫn thi đấu trong mùa giải này khi vào thay Sergio Perez và gây ấn tượng trong màu áo Racing Point. Sự nghiệp F1 của anh có thể vẫn chưa kết thúc.
Sau 178 lần xuất phát, Hulkenberg từng có những cơ hội bước lên bục podium — thậm chí có thể là giành chiến thắng — nhưng kỷ lục nói trên có phần thiếu công bằng với anh.
Anh thi đấu trong giai đoạn các đội đua thống trị tuyệt đối, đầu tiên là Red Bull rồi đến Mercedes. Tay đua người Đức hiếm khi được cầm lái một chiếc xe đủ tốc độ để giành nhiều điểm, chứ chưa nói đến chiến thắng.
Cơ hội tốt nhất của anh luôn là một chặng đua rơi vào hỗn loạn và chiến thắng bất ngờ tìm đến mình. Trong thời gian khoác áo Williams, Sauber, Force India — qua hai giai đoạn — và Renault, Hulkenberg luôn là một tay đua ổn định và mạnh mẽ.
Thành công ngay lập tức tại Formula 2 cho thấy tốc độ của anh. Nếu có cơ hội thi đấu cho một trong ba đội hàng đầu, không ai nghi ngờ rằng Hulkenberg đã có thể trở thành người chiến thắng Grand Prix.
Jean Behra
Thi đấu trong thập niên 1950, Jean Behra sở hữu đầy đủ tố chất của một nhà vô địch thế giới.
Ông trở thành ngôi sao quốc gia tại Pháp sau chiến thắng ở một chặng đua không tính điểm vô địch tại Reims khi thi đấu cho Gordini vào năm 1952, nhưng những năm tiếp theo lại bị phủ bóng bởi hàng loạt vấn đề về độ bền. Behra ngày càng bất mãn và quyết định chuyển sang Maserati.
Ông tiếp tục giành thêm những chiến thắng ở các chặng không tính điểm vô địch. Tuy nhiên, trong năm đầu tiên khoác áo đội đua Italy — mùa giải 1955 — Maserati phải đối đầu với chiếc Mercedes W196 bất khả chiến bại, được cho là mẫu xe vĩ đại nhất trong lịch sử môn thể thao này. Maserati phải đối mặt với một nhiệm vụ vô cùng khó khăn nếu muốn cạnh tranh ở mùa giải đó.
Juan Manuel Fangio và Stirling Moss gia nhập Behra tại Maserati vào năm 1956 sau khi “Mũi tên bạc” rút khỏi Formula One. Behra đương nhiên bị tụt xuống trong thứ tự ưu tiên và dù vẫn giành được một số vị trí trên bục podium, ông hiếm khi có cơ hội cạnh tranh cho ngôi đầu.
Sau đó là một quãng thời gian ngắn tại Owen Racing, rồi một giai đoạn còn ngắn hơn ở Ferrari. Cuộc phiêu lưu này kết thúc sớm sau khi tay đua người Pháp đấm quản lý đội đua của mình.
Behra thiệt mạng một cách bi thảm trong một cuộc đua xe thể thao tại Berlin chỉ vài tuần sau khi rời F1. Từng được dự đoán sẽ trở thành nhà vô địch thế giới, nhưng sau ông, nước Pháp phải chờ đến thập niên 1980 mới có thể đứng trên đỉnh Formula One.
Chris Amon
Sự nghiệp của Chris Amon được nhớ đến bởi những vận rủi. Ông không phải lúc nào cũng đồng tình với việc bị xem là người thiếu may mắn — bởi ông đã sống sót qua thời kỳ nguy hiểm nhất của Formula One — nhưng cuộc đời đua xe của Amon là chuỗi dài những lần suýt chạm tới thành công.
Nhiều người xem Amon là một trong những tay đua tài năng nhất từng xuất hiện, có thể sánh ngang với những tượng đài như Jim Clark.
Nỗ lực góp phần giành chiến thắng tại Le Mans năm 1966 đã mở ra cánh cửa để ông bước vào F1. Đó cũng không phải một vị trí tầm thường. Màn thể hiện của Amon gây ấn tượng với Enzo Ferrari và ngay mùa giải tiếp theo, ông đã khoác lên mình màu đỏ thẫm của Scuderia.
Mùa giải đầu tiên của Amon khởi đầu bằng bi kịch khi đồng đội Lorenzo Bandini qua đời, khiến ông trở thành tay đua số một của đội. Những lần lên bục podium sau đó liên tiếp xuất hiện, nhưng một sự cố động cơ tại Mỹ đã cướp đi chiến thắng đầu tiên mà ông vẫn mải miết kiếm tìm.
Amon từng cạnh tranh chức vô địch thế giới năm 1968, nhưng hàng loạt vấn đề về độ bền đã ngăn ông giành chiến thắng.
Ba năm sau, hy vọng chiến thắng Grand Prix Italy của ông bị ảnh hưởng khi Amon kỳ quặc giật tung cả tấm kính che mặt thay vì chỉ bóc một lớp phim bảo vệ. Sang mùa giải tiếp theo, một cú thủng lốp khi đang dẫn đầu tại Pháp khiến ông bỏ lỡ thêm một cơ hội.
Thành tích 11 lần lên bục podium sau 96 chặng đua không phản ánh đúng tài năng mà Amon sở hữu. Ông từng dẫn đầu hơn 180 vòng trong suốt sự nghiệp, còn tốc độ thuần túy được thể hiện qua năm lần giành pole. Chỉ cần may mắn hơn đôi chút, Amon đã có thể được nhìn nhận như một trong những tay đua vĩ đại nhất mọi thời đại.
*Ảnh chính thuộc bản quyền của Michael Probst / AP Photo*
Cập nhật lúc 2026-07-14 10:40